6h30, điện thoại lại reng chuông báo thức… Phải dậy rồi. Dù hôm nay không có lịch buổi sáng những vẫn phải dậy sớm để đi cùng chuyến buýt với mọi người ra Kintex. Mình không muốn bỏ lỡ cơ hội tham quan một triển lãm về game lớn như G-Star, và đặc biệt muốn cả đội thật sự tỉnh táo (dù có hơi mệt) trước trận chung kết. Mà có vẻ như ai cũng không muốn ngủ và đều có cảm giác giống mình… Gọi điện thoại thì dậy cả rồi.
Thử món Hàn hai ngày rồi, sáng nay cũng không có gì đặc biệt… Nhớ Việt Nam và món ăn Việt Nam rồi, thế là mang thêm chà bông xuống ăn với bánh mì, hehe ngon tuyệt. Xong xuôi cũng gần 8h30, cả đội cùng chị Lee lại tiếp tục lên buýt ra Kintex. Hôm nay trên xe buýt không đông như hôm qua và cũng không thấy đội Thái Lan. Nghe nói hôm nay họ đi chơi vì mai họ đã về rồi. Cũng không thấy Crazy4u trên xe, chắc họ ở xe khác vì sáng nay họ cũng cùng ăn sáng mà.
“Lạnh thật”, nghĩ mông lung nhiều quá, quên mang cả bao tay… Giật mình vì tay cóng đến cứng đơ. Mang bao tay vào, tiếp tục nhìn ngắm đường phố tại Island…
Đến Kintex và dạo một vòng những nơi mà hôm qua mình chưa có dịp tham quan, thật là đẹp và hoành tráng. Nhưng trong lòng còn quá nhiều lo lắng, khó lòng mà cảm thấy vui vẻ hay thoải mái mà tham quan được. Cuối cùng vẫn trở về dàn máy dùng để khởi động gắn gear vào chơi. Có một thành viên của #apos đứng phía sau trong lúc Q.9 khởi động… cùng lúc đó thì những trận cuối cùng của Warcraft 3 cũng đang diễn ra.
Đến trận chung kết giữa Moon vs Lyn thì mình cũng đã ngừng khởi động, vì trận chung kết đó kết thúc thì sẽ đến giờ ăn trưa và đến trận tranh ba tư giữa Crazy4u và High.1st. Cuối cùng là trận chung kết mong chờ…
Trận tranh ba tư diễn ra nhanh hơn mình tưởng tượng, Crazy4u thua nhanh chóng 0-6 mặc dù chơi bên xanh trước ở map Kho Tiếp Tế 3. Mình không chắc Q.9 sẽ làm tốt hơn họ nếu là đội bước vào trận 3-4 đó. Nhưng ai mà biết trước được chuyện gì, mình đang mong chờ thể hiện lối chơi khác hẳn Hàn Quốc của Việt Nam.
Crazy4u thua rất nhanh trước High.1st
Hôm nay không có trận bắn tập nào, mọi con mắt đổ dồn vào trận chung kết cũng là trận đấu cuối cùng của IeSF Invitational. Mọi người cũng đã chuẩn bị xong, cũng đã vào phòng và sẵn sàng. Tự nhiên lúc này mình lại nhớ đến tiếng anh em SC cổ vũ “Q.9, Q.9” tại World Cyber Games quá.
Và rồi trận đấu diễn ra quá nhanh, round 1 tuy đã thành công trong việc bắt bài nhưng Rusher lại chết, mình lại quá bị động trong chiến thuật và KungA lại để bug bomb chết… Lại có lợi thế và vẫn thua. Những round sau đó mình bị cuốn theo lối đánh nhanh đó và chỉ kịp nghĩ trong đầu là né bug bomb và giữ chắc long A nhưng lại không để tâm đến vị trí của đồng đội và đặc biệt là quên hẵn việc chồng Joe lên cao.
Thua nhanh chóng hiệp 1: 1-4 … Dù trong lòng vẫn muốn cố gắng thật nhiều và hy vọng sẽ làm được điều gì đó ở hiệp 2 nhưng thực tế cho mình thấy rằng hy vọng đó hơi viễn vông. Dù biết trước là #apos sẽ rush thẳng… Biết rồi mà không cản được, mình nhu nhược quá chăng? Pha cuối cùng lại thêm một quyết định sai lầm của mình… Biết rõ rush long B ít nhất 2 người, bình thường mình thì mình sẽ báo rồi lui vào trong nhà. Nhưng tự nhiên lần này lại quyết định đứng vị trí mà KungA khuyên nên đứng lúc tập… Vị trí của REX hay dùng… Và cũng không chỉ đạo được anh em phụ… không hỗ trợ được đồng đội pha đó, thất bại là chuyện đương nhiên.

Không thể bắt kịp nhịp độ trận đấu
Vậy là xong, 2-6. 2 Rounds chiến thắng đó không đủ để nâng tầm đẳng cấp của Q.9 và tỉ số đó chứng minh Q.9 còn quá nhiều việc phải làm nếu muốn có kết quả tốt hơn ở giải lần sau. Q.9 chỉ làm tốt hơn Crazy4u ở trận tranh ba tư về mặt tỉ số, còn về thế trận thì gần như nhau. Đành tự trách bản thân và cố gắng hơn trong tương lai.
Cả đội đều buồn và đều nghĩ về lỗi của cá nhân mình, của đội và ngồi yên thu dọn đồ. Anh Thuấn bên dưới cũng không quên động viên, thật may là còn có anh Thuấn… Đến thằng vẫn thường xuyên động viên anh em như mình mà vẫn im lìm tự trách mình thì lời động viên của anh lúc này thật ý nghĩa với mọi người. Cùng lúc đó thì các thành viên #apos cũng sang bắt tay thể hiện tinh thần fairplay, họ thật sự xứng đáng là một trong những đội mạnh nhất Hàn Quốc hiện tại. Và ngay lúc họ bắt tay, mình đã nghĩ tới những trận đấu tập lại vào buổi tối…
Khoảng 15 phút sau, cả đội được mời vào trong hướng dẫn chuẩn bị cho lễ bế mạc và trao giải. Dù lúc này không ai vui nhưng nghĩ tới việc đại diện Việt Nam và bước lên bục trao giải với vị trí hạng nhì thì có vẻ như tâm trạng toàn đội có vẻ khá hơn chút… Đã bắt đầu có lại tiếng nói và cười giỡn. Cảm giác lúc này không khác cảm giác lúc đại diện Việt Nam tại lễ khai mạc là mấy… Nhưng dĩ nhiên trong lòng tràn ngập tự hào rồi…
Lòng vẫn tràn ngập tự hào
Cuối cùng là tuyên bố bế mạc của BTC và một màn ca hát. Sau đó thì mọi người đều di chuyển hết, tính kiếm Crazy4u để chụp hình kỉ niệm mà không gặp. Thôi anh em cứ chụp hình trước đã, kỉ niệm khác tính sau.
6h30, cả đội lại trở về khách sạn cất đồ và ăn tối. Tối nay mọi người cùng ăn một món là món gà chiên, món này theo cả đội công nhận là món hợp khẩu vị nhất tại đây. Trở về phòng, ai cũng buồn và ở không yên… Thật may là dù giải đã kết thúc nhưng phòng tập vẫn còn. Thế là cả đội vào phòng tập online, xem lại Video Clip trận chung kết và… tự trách mình nhiều hơn. Vô số chữ “nếu” được nhắc đến, nhưng kết quả thì cũng chỉ diễn ra theo chữ “nếu”… Mình muốn biết kết quả thật sự trong thời gian sớm nhất chứ không phải là tại giải năm sau… Như vậy thì quá muộn.
Chợt nghĩ tới việc họ cũng còn phòng tập, cả đội đồng ý sẽ giao hữu với họ để tập, cũng là để nâng cấp thêm trình độ bản thân. Loay hoay mãi thì cũng rủ được nhờ có chị Lee giúp phiên dịch, đội High.1st lẫn #apos cũng hưởng ứng vì hình như họ cũng chẳng ngủ được.
Và cục diện trận đấu có chút thay đổi, họ chơi mạnh dạn hơn và thể hiện cho Q.9 thấy nhiều chiến thuật hơn. Kết quả là Q.9 có cải thiện được tỉ số bên xanh khi thắng 5-4, nhưng sang bên đỏ thì đâu lại vào đó. Vẫn chưa thể thắng được họ, đẳng cấp vẫn thua 1 bậc. Rồi lại giao hữu tiếp Old Town, nói chung là khá vui vẻ và thân thiện dù họ không nói được tiếng Anh nhiều.
Lúc đầu đội định tặng cái băng tay có logo Q.9 cho Thái Lan để cảm ơn tình thần thi đấu của Thái Lan nhưng sợ đội Thái Lan lại buồn thêm lại thôi. Nên sau khi giao hữu kết thúc, cả đội cũng đồng ý là tặng cho #apos. Qua phòng thì có High.1st lẫn #apos mà chỉ còn có 5 cái, đành tặng đại :D. Nghĩ lại thấy mình thiếu sót quá, đem theo nhiều 1 chút để tặng cho cả 3 đội Hàn Quốc là được rồi.
Đang cao hứng, vẫn không ngủ được. Nhờ #apos rủ Crazy4u giao hữu tiếp… Tuy nhiên đang thắng thế thì bị rớt mạng. Hai đội đều mất hứng, thế là chuyển sang … chụp hình với kí tên. 5 cái áo IeSF của mỗi thành viên đều có đủ 5 chữ kí của từng thành viên Crazy4u, có thêm chị Lee phiên dịch nên cũng vui vẻ hơn những lần gặp họ trước đây: Nhí nhảnh và khá dễ thương, thân thiện nữa.
Chụp hình kỉ niệm với Crazy4u sau trận giao hữu
Rồi mọi người quay trở lại phòng tập để online, coi tình hình tại Việt Nam cũng như những lời động viên, bàn tán xung quanh IeSF. Gần 1h sáng, mọi người đều mệt và trở về phòng. Riêng mình vẫn thế, sau mỗi lần thất bại thì mình không ngủ được. Mình luôn nghĩ nếu mình làm tốt hơn, chỉ đạo tốt hơn, chuẩn bị tốt hơn thì sẽ ra sao…
Mới đó mà đã 3h sáng, mai vẫn phải dậy sớm nên xuống trả phòng tập để về phòng ngủ. Tự nhiên có người vẫy tay gọi lại ở phòng khách khách sạn, nhìn không rõ nên trả phòng xong mình tiến lại đó. Hì, thì ra là mấy vị đại biểu đang ăn khuya, họ mời mình dùng bia và trò chuyện rất tự nhiên. Họ khen đội Việt Nam và thành tích của đội Việt Nam, cũng hỏi nhiều về đất nước Việt Nam, trò chuyện với họ mình thấy vui hơn phần nào vì ngoài 2 vị đại biểu của Hàn Quốc thì đại biểu của Bỉ lẫn Áo đều khá trẻ và vui tính.
Trở về phòng trong tâm trạng khá ổn, mình đã nghĩ về tương lai xa hơn và những kế họach khi trở về Việt Nam. Một giấc mơ đã trở thành sự thật và kết thúc. Một giấc mơ khác lại được mở ra: chức vô địch một giải quốc tế và đánh bại các đội Hàn Quốc.
Và tiếp tục giấc mơ cho tương lai














Bình Luận Mới